Hơn nửa đời người, hắn mài mông trên ghế nhà trường ngót nghét vài chục năm, là học trò của rất nhiều thầy cô, tây ta đủ cả. Nhưng hắn chỉ nể duy nhất một người thầy, đó là thằng Phương !
Năm ấy, hắn mười bảy tuổi. Lớp học nằm ở cuối dãy nhà cũ, buổi chiều nắng thường nghiêng qua cửa sổ, rơi đúng vào chỗ em ngồi. Em hay dùng tay che ánh nắng, một lần quay sang nhìn hắn rồi vừa cười vừa nói nhỏ : – Nắng chói quá ha ?
Bạn học của hắn đều là những thằng lười học, riêng một thằng thì chẳng bao giờ học; đó là Kim Đàn. Kim Đàn chỉ học với hắn ở lớp 7, và vì chẳng bao giờ học nên nghe đâu sau đó 3 năm, Kim Đàn vẫn học lớp 7.
Bài mua thu về chưa em nghe rất thấm, nghe mà cứ ước trở lại tuổi đôi mươi để thử tỏ tình thêm vài em xem sao ... há há
Trả lờiXóa